Giáo Dục

Suy nghĩ về nhận định: Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

Không có thành công nào tự đến mà không phải đánh đổi bằng sự cố gắng, kiên trì thậm chí là những thất bại, mất mát. Viết về thành công và chặng đường đi đến thành công, cố nhạc sĩ Trần Lập đã viết ra những lời ca thật đẹp, thật ý nghĩa trong bài “Đường đến đỉnh vinh quang”. Anh/chị hãy trình bày suy nghĩ về nhận định: Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai được nhạc sĩ Trần Lập đưa vào trong bài hát.

Đề bài: Suy nghĩ về nhận định: Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

suy nghi ve nhan dinh chang duong nao trai buoc tren hoa hong ban chan cung tham dau vi nhung mui gai

Suy nghĩ về nhận định: Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

 

I. Dàn ý Suy nghĩ về nhận định: Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

1. Mở bài

– Thành công là điều ai cũng mong muốn nhưng có được nó phải trải qua khó khăn
– Thông điệp đó được cố nhạc sĩ Trần Lập gửi gắm qua câu hát: “Chặng đường …sóng gió”.

2. Thân bài

– Giải thích ý nghĩa của câu hát:
+ “Hoa hồng”: Biểu tượng cho tình yêu, hạnh phúc, cho những điều tốt đẹp, viên mãn.
+ “Mũi gai, sóng gió”: Những khó khăn, thử thách, vất vả con người cần trải qua trong quá trình vươn tới thành công.
+ “Vinh quang”: Danh vọng, thành công con người hướng tới.
=> Ý nghĩa: Câu hát khẳng định giá trị của thành công. Không thành công nào không trải qua thất bại, khó khăn nên con người cần quyết tâm, kiên trì.

– Bàn luận:
+ Trong cuộc sống, không gì là tự nhiên có được, thành công càng không dễ dàng –  thành công dễ: Dễ sụp đổ, thất bại, không bền vững
+ Khó khăn, thử thách giúp con người tích lũy kinh nghiệm -> thành công…(Còn tiếp)

>> Xem chi tiết Dàn ý Suy nghĩ về nhận định: Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai tại đây

 

II. Bài văn mẫu Suy nghĩ về nhận định: Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

Chúng ta ai cũng mong muốn, khát khao có được thành công, được đứng trên tột đỉnh của vinh quang. Thế nhưng không phải ai cũng có thể vượt qua hết thử thách để đến được với thành công, nhiều người không thể vượt qua được khó khăn đã bỏ cuộc trước khi đến đích. Thế nên trong bài hát “Đường tới vinh quang”, cố nhạc sĩ Trần Lập đã khẳng định với chúng ta rằng “Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai. Đường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió”. Vâng, để có được vinh quang, con người phải có nghị lực, ý chí để trải qua muôn ngàn giông tố cuộc đời.

Lời hát của cố nhạc sĩ Trần Lập thật giàu ý nghĩa, hàm súc, sâu sắc biết chừng nào. Anh đã mượn hình ảnh của “hoa hồng” – loài hoa của tình yêu, sắc đẹp, hạnh phúc để miêu tả con đường dẫn tới thành công. “Hoa hồng” ở đây là biểu trưng của những điều tốt đẹp, thành công và viên mãn. Hoa hồng ấy cũng chính là thành công tột đỉnh mà Trần Lập muốn nói. Thế nhưng, để bước trên con đường rải đầy hoa hồng hạnh phúc ấy, chúng ta phải vượt qua “muôn ngàn sóng gió”, phải chịu “rướm máu trên những mũi gai”. Hình ảnh “sóng gió, mũi gai” để diễn tả những khó khăn, thử thách, vất vả trong cuộc sống, trong quá trình vươn tới thành công của mỗi người. Hoa hồng tuy đẹp đẽ là vậy, nhưng để chạm vào, hái lấy thì phải chịu những đau đớn của gai nhọn của nó. Cuộc sống cũng vậy, bước qua hết thảy những khó khăn thử thách trong cuộc sống, chúng ta chắc chắn sẽ tiến tới “vinh quang” tức danh vọng, thành đạt, thành công mà chúng ta mơ ước từ lâu. Thông điệp từ lời bài hát mà cố nhạc sĩ Trần Lập muốn gửi gắm tới mỗi chúng ta đó là: Muốn có được hạnh phúc, thành công, được bước trên chặng đường vinh quang của cuộc đời thì bắt buộc phải cố gắng, kiên trì, phải chịu đựng thử thách, những “mũi gai, sóng gió” của cuộc đời.

Lời bài hát ấy cứ văng vẳng lên trong tôi, khiến cho tôi không khỏi suy tư về nó. Trong cuộc sống này, không một điều gì có thể tự nhiên đến với mình, đặc biệt là những thứ như danh vọng hay vinh quang, để có được nó, chúng ta phải bỏ công bỏ sức, đôi khi phải đánh đổi bằng cả máu và nước mắt nữa. Những thứ được gây dựng từ cả một quá trình dài, được dựng lên từ những khó khăn, thất bại trong cuộc sống, được đúc rút từ những kinh nghiệm thực tiễn thường sẽ trở thành những giá trị vinh quang chói lòa, trở thành con đường thành công như ta mong ước. Nếu như trải qua cả quá trình rồi mới có được thành công, nó sẽ trở thành con đường thành công vừa rực rỡ lại vừa bền vững, khó lòng phá hủy. Ngược lại, nếu chúng ta có được thành công quá dễ dàng, không chịu bỏ sức lực lao động thì chắc chắn một ngày kia, thành công đó sẽ nhanh chóng biến mất mà thôi.

Khó khăn giúp con người ta tôi luyện bản lĩnh, đúc rút kinh nghiệm, tích lũy những bài học để từ đó ta có thêm động lực, có thêm được vốn liếng trong quá trình dẫn tới “con đường trải đầy hoa hồng”. Có một câu nói mà từ xưa, ông cha ta vẫn đem răn dạy con cháu rằng: “Thất bại là mẹ thành công” hay “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng”, phải, đúng là như vậy. Chặng đường thành công đâu phải dễ dàng có được, để có nó, ta phải đánh đổi bằng nghị lực, bằng niềm tin, bằng tinh thần, ý chí kiên cường, quyết tâm vượt qua tất cả thử thách trong cuộc sống. Người có nghị lực, có ý chí, có quyết tâm, chắc chắn người đó sẽ thành công. Bởi người ta nói thành công là cả một con đường, đó là cả một quá trình, một chặng đường thật dài để chúng ta trải qua. Và hiển nhiên, trên con đường vinh quang ấy không trải hoa hồng cũng không trải sẵn những thành công. Trong cuộc đời rộng lớn, mênh mang của thế gian này, mỗi chúng ta chỉ là những hạt cát nhỏ bé giữa một sa mạc mênh mông, thế nên tri thức của chúng ta đối với nhân loại mà nói cũng chỉ là một giọt nước giữa bao la đại dương rộng lớn. Trí tuệ con người chỉ là hữu hạn so với tri thức của nhân loại, vậy nên, chúng ta càng cần phải cố gắng học tập, cố gắng hết thảy những thử thách, khó khăn trong cuộc sống thì mới đạt được thành công.

Bác Hồ – vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc ta, Người đã mất mười chín năm ròng trên đất khách quê người để tìm ra con đường cứu nước cho dân tộc. Trong những năm tháng đó, Người chẳng hề được ngơi nghỉ, bước chân của Người cứ đi mãi trên những con đường ở châu u, ở Nga, ở Pháp,… để kiếm tìm một lối đi riêng. Người phải chịu đựng những khó khăn, làm những công việc thô sơ nhất, thấp kém nhất như phụ tàu, bồi bếp,… Người đã học tập trong những điều kiện khó khăn nhất: trong lúc quét tuyết ở Nga, trong những căn phòng giá buốt chỉ có một hòn gạch nung để sưởi ấm, thế nhưng, bằng quyết tâm kiên cường, bằng ý chí mạnh mẽ nhất, Người đã vượt qua hết khó khăn để tìm ra con đường cứu nước, cứu cả dân tộc Việt Nam ta. Như Chế Lan Viên đã viết về bác trong bài thơ “Người đi tìm hình của nước” rằng:

“Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lê
Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá
Và sương mù thành Luân Đôn, Người có nhớ
Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?”

Khó khăn là thế, gian khổ là thế mà Người chẳng sờn lòng. Người đã vượt qua tất cả để tìm ra một chân lý chói lòa, một “thành công” rực rỡ:

“Luận cương đến Bác Hồ. Và Người đã khóc
Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lê-nin
Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin
Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc
“Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”

Rồi đến khi đất nước chúng ta phải chìm trong loạn lạc chiến tranh của hai cuộc kháng chiến vệ quốc, cả nhân dân ta đã nhất loạt vùng lên chống trả chúng. Dù trong những năm tháng đó, những khó khăn, hi sinh, mất mát là vô cùng to lớn, chúng ta đã mất hai đến bốn triệu người lính, họ đã ngã xuống cho màu xanh của Tổ quốc. Khó khăn là thế, gian khổ, mất mát là thế nhưng chúng ta vẫn kiên trì chiến đấu với một ý chí quyết tâm kiên cường. Và cuối cùng, ngày 30/4/1975, đất nước chúng ta đã có được nền độc lập, hòa bình, thống nhất cả hai miền sau bao năm chiến tranh chia cắt. Có được vinh quang ấy, thành công vàng son ấy là bởi do lòng kiên trì, quyết tâm, ý chí vượt mọi thử thách, chông gai của toàn dân tộc Việt Nam.

Tuy vậy, hiện nay, cũng có không ít những kẻ muốn giàu có, muốn thành công đấy nhưng lại không hề muốn bỏ công, bỏ sức hay cố gắng kiên trì, chúng chỉ muốn thành công đến ngay trước mắt mà chẳng cần “vượt chông gai”. Ngày 9/4 vừa qua, công an về phòng chống buôn bán ma túy đã bắt trọn đường dây mua bán vận chuyển trái phép chất ma túy từ Hòa Bình về Hải Phòng tiêu thụ với số lượng tang vật thu giữ là hơn một kilogam ma túy đá. Hai kẻ bị bắt Hậu và Huy là những kẻ muốn làm giàu một cách nhanh chóng, muốn có tiền tiêu xài nhưng lại không muốn phải chịu vất vả. Vậy nên chúng trọn con đường buôn bán chất cấm này và chúng đã nhận được một bài học đắt giá, xứng đáng.

Trong cuộc sống, thành công không phải lúc nào cũng dễ dàng đến, vậy nên mỗi người luôn phải giữ trong mình ý chí, nghị lực, phải sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn thử thách. Thành công luôn tỷ lệ thuận cùng với khó khăn, nghịch cảnh, càng khó khăn, sóng gió bao nhiêu thì vinh quang lại càng rực rỡ hơn biết chừng nào. Vậy nên, đừng bao giờ từ bỏ, hãy không ngừng nỗ lực, thành công sẽ sớm đến với chúng ta thôi.

Lời bài hát của cố nhạc sĩ Trần Lập như là một chân lý giữa đời sống hôm nay. Nó được đúc rút không chỉ từ kinh nghiệm sống mà còn là cả từ những sóng gió trong đời của anh. Tuy anh đã rời xa nhân thế, nhưng những thông điệp anh gửi gắm về nghị lực, về sự quyết tâm vươn tới thành công dù bao khó khăn trong cuộc sống vẫn luôn sống mãi trong lòng chúng ta: “Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai, đường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió, ta bước chân hướng tới muôn vì sao, …”

————————-HẾT————————–

Cuộc sống là một hành trình mà con người cần phải chinh phục, trên con đường ấy không chỉ có những thuận lợi, may mắn mà còn có rất nhiều khó khăn, thử thách. Cùng bàn về nghị lực, bản lĩnh của con người trong việc chinh phục những khó khăn, hướng đến thành công, bên cạnh bài Suy nghĩ về nhận định: Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai, các em có thể tìm đọc thêm: Nghị luận xã hội: Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường, Viết bài văn nghị luận Vị đắng trong cuộc sống, Nghị luận xã hội: Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp, Nghị luận xã hội: Nghịch cảnh không chỉ là một phép thử của tình cảm…

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button